和陳國佐亦愛堂韻

宋代 吳芾
紛紛當世士,盡道休官去。 有墮塵網中,誰能復回顧。 重為軒冕惑,一念遂差互。 要當發深省,悟此形皆寓。 奔馳徒擾擾,靜中有奇趣。 夫子廊廟材,華途昔榮遇。 富貴方迫逐,脫身一何遽。 蓋恐負初心,或為名所誤。 獨尋陶淵明,三徑歸來處。 親朋續舊遊,寢食安故步。 詩成月滿窗,坐久塵生屨。 個中有真樂,自足慰遲暮。 我方困長途,因公識歸路。 讀公寄傲篇,更覺忘世慮。 有如逃空虛,傾耳聽韶頀。 念此有限身,歲月空復度。 他時願卜築,結茅相近住。 如公邁往姿,平生已心慕。 我雖負俗累,胸中無好句。 儻獲從後塵,登高亦能賦。
fēn fēn dāng shì shì   jǐn dào xiū guān
yǒu duò chén wǎng zhōng   shuí néng huí
zhòng wèi xuān miǎn huò   niàn suì
yào dāng shēn xǐng   xíng jiē
bēn chí rǎo rǎo   jìng zhōng yǒu
láng miào cái   huá róng
guì fāng zhú   tuō shēn
gài kǒng chū xīn   huò wèi míng suǒ
xún táo yuān míng   sān jìng guī lái chù
qīn péng jiù yóu   qǐn shí ān
shī chéng yuè mǎn 滿 chuāng   zuò jiǔ chén shēng
zhōng yǒu zhēn   wèi chí
fāng kùn cháng   yīn gōng shí guī
gōng ào piān   gèng jué wàng shì
yǒu táo kōng   qīng ěr tīng sháo
niàn yǒu xiàn shēn   suì yuè kōng
shí yuàn zhù   jié máo xiāng jìn zhù
gōng mài wǎng 姿   píng shēng xīn
suī lèi   xiōng zhōng hǎo
tǎng huò cóng hòu chén   dēng gāo néng