和董叔重韻

宋代 王炎
秀色驚老眼,見此千丈松。 門如翟廷尉,人愧王沂公。 驪珠損佳惠,衰遲豈宜蒙。 三復不能已,一室生清風。
xiù jīng lǎo yǎn   jiàn qiān zhàng sōng  
mén tíng wèi   rén kuì wáng gōng  
zhū sǔn jiā huì   shuāi chí méng  
sān néng   shì shēng qīng fēng