和韓宗弼暴雨〈次韻〉

宋代 蘇轍
執熱臥北窗,淋漓汗流注。 蛟龍遁水府,誰起叩天戶。 偶然終日風,振擾北山霧。 崩騰轉相軋,變化不容睹。 雷聲運車轂,雨點傾豆黍。 逡巡溜河漢,指顧才笑語。 破屋少干床,茅苫固難御。 出門泥沒足,此厄比鄰溥。 苟令終歲熟,敢有今日怒。 晚照上東軒,清風襲虛廡。 微生免荷鋤,但喜脫煩暑。 農父更事多,缺塘已增土。
zhí běi chuāng   lín hàn liú zhù  
jiāo lóng dùn shuǐ   shuí kòu tiān  
ǒu rán zhōng fēng   zhèn rǎo běi shān  
bēng téng zhuǎn xiāng zhá   biàn huà róng  
léi shēng yùn chē   diǎn qīng dòu shǔ  
qūn xún liū hàn   zhǐ cái xiào  
shǎo gàn chuáng   máo shān nán  
chū mén méi   è lín  
gǒu lìng zhōng suì shú   gǎn yǒu jīn  
wǎn zhào shàng dōng xuān   qīng fēng  
wēi shēng miǎn chú   dàn tuō fán shǔ  
nóng gēng shì duō   quē táng zēng