和何應辰過山谷墓韻

宋代 王炎
何年馬鬣埋玉樹,上有喬木清風寒。 琳瑯金薤落四海,萬象頓挫隨毫端。 追攀前輩豈無意,偶來弛擔鳴珂里。 生恨與公相後先,臨風三嘆不能已。 論詩誰解針膏盲,人間今日無黃香。 經過一酹尊中碧,明月灣頭山{闐真換具}寂。
nián liè mái shù   shàng yǒu qiáo qīng fēng hán  
lín láng jīn xiè luò hǎi   wàn xiàng dùn cuò suí háo duān  
zhuī pān qián bèi   ǒu lái chí dān míng  
shēng hèn gōng xiāng hòu xiān   lín fēng sān tàn néng  
lùn shī shuí jiě zhēn gāo máng   rén jiān jīn huáng xiāng  
jīng guò lèi zūn zhōng   míng yuè wān tóu shān   { tián zhēn huàn   }