和康五庭芝望月有懷

唐代 杜審言
明月高秋迥,愁人獨夜看。暫將弓並曲,翻與扇俱團。 霧濯清輝苦,風飄素影寒。羅衣一此鑒,頓使別離難。
míng yuè gāo qiū jiǒng   chóu rén kàn zàn jiāng gōng bìng   fān shàn tuán
zhuó qīng huī   fēng piāo yǐng hán luó jiàn   dùn shǐ 使 bié nán