和柳子玉官舍十首之心適堂

宋代 黃庭堅
一屏一榻無俗塵,左置枯桐右開易。 重門不閉誰往還,明月清風是相識。
píng chén   zuǒ zhì tóng yòu kāi
chóng mén shuí wǎng huán   míng yuè qīng fēng shì xiāng shí