和潘接伴韻

宋代 虞儔
久矣聞名忻識面,哦詩一字果何難。 筆端風月窺天巧,句里冰霜飽歲寒。 自昔登壇須老將,只今握節愧粗官。 相逢忽有新篇贈,病眼摩挲得細看。
jiǔ wén míng xīn shí miàn   ó shī guǒ nán  
duān fēng yuè kuī tiān qiǎo   bīng shuāng bǎo suì hán  
dēng tán lǎo jiàng   zhī jīn jié kuì guān  
xiāng féng yǒu xīn piān zèng   bìng yǎn kàn