和秦壽之喜雨

宋代 王之道
雲峰擁稜層,不動若頑石。 追涼困無所,何當日雲夕。 揮箑汗如流,欲臥莫安席。 雲頭從北來,微風動疏荻。 滂沱一尺雨,旱魃驚辟易。 巾屨獲暫御,尊酒容復覓。 誰憐貧長卿,空洞家四壁。 熬熬爐炭中,萬物同一息。 明朝槁苗興,農畝歌帝力。
yún fēng yōng léng céng   dòng ruò wán shí  
zhuī liáng kùn suǒ   dāng yún  
huī shà hàn liú   ān  
yún tóu cóng běi lái   wēi fēng dòng shū  
pāng tuó chǐ   hàn jīng  
jīn huò zàn   zūn jiǔ róng  
shuí lián pín zhǎng qīng   kōng dòng jiā  
áo áo tàn zhōng   wàn tóng  
míng cháo gǎo miáo xīng   nóng