和陶靖節 其一
木落霜更繁,鳥啼夜方寂。徘徊不能寐,起行見明月。
達人傷逝波,志士感徂節。沖懷在潛淵,修軌絕塵紲。
人生大化中,飄蕭風底葉。豈無好容華,百年終變滅。
及時且行樂,無為長太息。
mù
木
luò
落
shuāng
霜
gèng
更
fán
繁
,
niǎo
鳥
tí
啼
yè
夜
fāng
方
jì
寂
pái
。
huái
徘
bù
徊
néng
不
mèi
能
qǐ
寐
,
xíng
起
jiàn
行
míng
見
yuè
明
月
。
dá
達
rén
人
shāng
傷
shì
逝
bō
波
,
zhì
志
shì
士
gǎn
感
cú
徂
jié
節
chōng
。
huái
沖
zài
懷
qián
在
yuān
潛
xiū
淵
,
guǐ
修
jué
軌
chén
絕
xiè
塵
紲
。
rén
人
shēng
生
dà
大
huà
化
zhōng
中
,
piāo
飄
xiāo
蕭
fēng
風
dǐ
底
yè
葉
qǐ
。
wú
豈
hǎo
無
róng
好
huá
容
bǎi
華
,
nián
百
zhōng
年
biàn
終
miè
變
滅
。
jí
及
shí
時
qiě
且
xíng
行
lè
樂
,
wú
無
wéi
為
cháng
長
tài
太
xī
息
。