和汪鈍翁姑蘇楊柳枝詞

清代 琅琊女子
柳條風靜雨初收,更罷羅衣懶上樓。花下欲將新月拜,一鉤卻到綠梢頭。
liǔ tiáo fēng jìng chū shōu   gèng luó lǎn shàng lóu huā xià jiāng xīn yuè bài   gōu què dào shāo tóu