和張監游終南

唐代 張說
宿懷終南意,及此語云峰。夜聞竹澗靜,曉望林嶺重。 春煙生古石,時鳥戲幽松。豈無山中賞,但畏心莫從。
宿 huái zhōng nán   yún fēng wén zhú jiàn jìng   xiǎo wàng lín lǐng zhòng
chūn yān shēng shí   shí niǎo yōu sōng shān zhōng shǎng   dàn wèi xīn cóng