和鄭有功游西湖二首 其一
放舟越淮楚,更作三吳游。尚餘魂夢怖,敢動鄉邦愁。
湖山自清絕,鑒中螺髻浮。況復得夫子,一笑忘幽憂。
時時作清言,中有湖山秋。卻念無家客,坎止而乘流。
何當與俱歸,歲晚鄰一丘。
fàng
放
zhōu
舟
yuè
越
huái
淮
chǔ
楚
,
gèng
更
zuò
作
sān
三
wú
吳
yóu
游
shàng
。
yú
尚
hún
餘
mèng
魂
bù
夢
gǎn
怖
,
dòng
敢
xiāng
動
bāng
鄉
chóu
邦
愁
。
hú
湖
shān
山
zì
自
qīng
清
jué
絕
,
jiàn
鑒
zhōng
中
luó
螺
jì
髻
fú
浮
kuàng
。
fù
況
dé
復
fū
得
zǐ
夫
yī
子
,
xiào
一
wàng
笑
yōu
忘
yōu
幽
憂
。
shí
時
shí
時
zuò
作
qīng
清
yán
言
,
zhōng
中
yǒu
有
hú
湖
shān
山
qiū
秋
què
。
niàn
卻
wú
念
jiā
無
kè
家
kǎn
客
,
zhǐ
坎
ér
止
chéng
而
liú
乘
流
。
hé
何
dāng
當
yǔ
與
jù
俱
guī
歸
,
suì
歲
wǎn
晚
lín
鄰
yī
一
qiū
丘
。