和仲嚴弟暮春二絕

宋代 潘良貴
沂上風光點獨知,陶然寧復嘆春移。 吾人老大知何用,仰止前賢須及時。
shàng fēng guāng diǎn zhī   táo rán níng tàn chūn  
rén lǎo zhī yòng   yǎng zhǐ qián xián shí