和子瞻東陽水樂亭歌

宋代 蘇轍
君不見武安前堂立曲旃,官高得厚多憂患。 又不見夏侯好妓貧無力,簾箔為衣人莫識。 兩人操行雖不同,辛苦經營實如一。 不如君家激水石中流,聽之有聲百無憂。 笙竽窈眇度溪谷,琴築淒咽穿林丘。 高人處世心淡泊,眾聲過耳皆為樂。 退食委蛇石上眠,幽音斷續床前作。 正如古人樂易多歡娛,積土為鼓塊為桴。 但能復作太古意,君家水樂真有餘。
jūn jiàn ān qián táng zhān   guān gāo hòu duō yōu huàn  
yòu jiàn xià hóu hǎo pín   lián wèi rén shí  
liǎng rén cāo xíng suī tóng   xīn jīng yíng shí  
jūn jiā shuǐ shí zhōng liú   tīng zhī yǒu shēng bǎi yōu  
shēng yǎo miǎo   qín zhù yān chuān 穿 lín qiū  
gāo rén chǔ shì xīn dàn   zhòng shēng guò ěr jiē wéi  
tuì 退 shí wēi shí shàng mián   yōu yīn duàn chuáng qián zuò  
zhèng rén duō huān   wèi kuài wèi  
dàn néng zuò tài   jūn jiā shuǐ zhēn yǒu