華岳

唐代 王維
西嶽出浮雲,積雪在太清。連天凝黛色,百里遙青冥。 白日為之寒,森沉華陰城。昔聞乾坤閉,造化生巨靈。 右足踏方止,左手推削成。天地忽開拆,大河注東溟。 遂為西峙岳,雄雄鎮秦京。大君包覆載,至德被群生。 上帝佇昭告,金天思奉迎。人祇望幸久,何獨禪雲亭。
西 yuè chū yún   xuě zài tài qīng lián tiān níng dài   bǎi yáo qīng míng
bái wèi zhī hán   sēn chén huá yīn chéng wén qián kūn   zào huà shēng líng
yòu fāng zhǐ   zuǒ shǒu tuī xuē chéng tiān kāi chāi   zhù dōng míng
suì wèi 西 zhì yuè   xióng xióng zhèn qín jīng jūn bāo zǎi   zhì bèi qún shēng
shàng zhù zhāo gào   jīn tiān fèng yíng rén wàng xìng jiǔ   chán yún tíng