胡恭夫勉齋

宋代 孫覿
為山在進簣,學海自盈科。但見拳石小,才容一葦過。 駸駸拔地起,千丈青坡陀。漫漫拍天流,萬頃翠錯磨。 勉齋何為者,直意慕山河。高視俯遺垤,孤清鎮頹波。 巨植蟠杞梓,修麟窘蛟鼉。誰能探高深,潛珍有隨和。
wéi shān zài jìn kuì   xué hǎi yíng dàn jiàn quán shí xiǎo cái   róng wěi guò    
qīn qīn   qiān zhàng qīng tuó màn màn pāi tiān liú wàn   qǐng cuì cuò    
miǎn zhāi wéi zhě   zhí shān gāo shì dié   qīng zhèn tuí    
zhí pán   xiū lín jiǒng jiāo tuó shuí néng tàn gāo shēn qián   zhēn yǒu suí