江城子 為滿春澤賦橫空樓

宋代 張炎
下臨無地手捫天。上雲煙。俯山川。棲止危巢,不隔道林禪。 坐處清高風雨隔,全萬境,一壺懸。 我來直欲挾飛仙。海為田。是何年。如此江聲,嘯詠白鷗前。 老樹無根雲懵懂,憑寄語、米家船。
xià lín shǒu mén tiān shàng yún yān shān chuān zhǐ wēi cháo   dào lín chán
zuò chù qīng gāo fēng   quán wàn jìng   xuán
lái zhí xié fēi xiān hǎi wèi tián shì nián jiāng shēng   xiào yǒng bái ōu qián
lǎo shù gēn yún měng dǒng   píng jiā chuán