江城子·吳王台上雨初晴

宋代 崔敦禮
吳王台上雨初晴。遠煙橫。柳如雲。門外西風,催踏馬蹄塵。聲斷陽關人去□,遮落日,向西秦。不教容易從歸程。語酸辛。黯消魂。且共一尊,相屬莫辭頻。 後夜月明千里隔,君憶我,我思君。
wáng tái shàng chū qíng yuǎn yān héng liǔ yún mén wài 西 fēng   cuī chén shēng duàn yáng guān rén     zhē luò   xiàng 西 qín jiào róng cóng guī chéng suān xīn àn xiāo hún qiě gòng zūn   xiāng zhǔ pín
hòu yuè míng qiān   jūn   jūn