江貫道江山平遠圖

宋代 虞集
江參去世二百年,翰墨零落多無傳。人間幾人寫山水,誰能意在揮毫前。 昨見石林舊家物,春雷疊嶂初破墨。我和葉詩頗豪放,三者相望都突兀。 險危易好平遠難,如此千里數尺間。高雲舒捲非散地,麗日照耀皆名山。 我持美脯酒一斗,墨汁盈盤可濡首。江生精神作此山,向山呼生當至否? 高秋銀漢天無雲,帷中泠然來夜分。黃茅嶺頭華蓋頂,畫我獨訪浮丘君。
jiāng cān shì èr bǎi nián   hàn líng luò duō chuán rén jiān rén xiě shān shuǐ   shuí néng zài huī háo qián
zuó jiàn shí lín jiù jiā   chūn léi dié zhàng chū shī háo fàng   sān zhě xiāng wàng
xiǎn wēi hǎo píng yuǎn nán   qiān shù chǐ jiān gāo yún shū juàn fēi sàn   zhào yào 耀 jiē míng shān
chí měi jiǔ dòu   zhī yíng pán shǒu jiāng shēng jīng shén zuò shān   xiàng shān shēng dāng zhì fǒu  
gāo qiū yín hàn tiān yún   wéi zhōng líng rán lái fēn huáng máo lǐng tóu huá gài dǐng   huà fǎng qiū jūn