江上對月歌

元代 劉崧
明月初出雲間時,炯如金盆光陸離。駐影疑遮青桂樹,飛光直射碧桃枝。 枝間爛爛花如雪,風力高寒吹欲折。便持玉案紫瓊杯,還酹青天白銀闕。 白銀闕,幾千文,九州四海遙相望,一年十二度圓缺,惟有春時最和朗。 我從抱病滯故園,十夕九雨增憂煩。此時朋游少歡聚,誰與共倒林中尊。 只今玩月流江滸,卻憶兄行弟游處。湘水天青路口雲,雩山雪照羅岩樹。 獨不見兮心慘傷,舉頭看月憐異鄉。華山老鶴歘起舞,龍門流水橫秋霜。 人生富貴復何有,笑折花枝勸行酒。未須秉燭向西園,更與回尊唱楊柳。
míng yuè chū chū yún jiān shí   jiǒng jīn pén guāng zhù yǐng zhē qīng guì shù   fēi guāng zhí shè táo zhī
zhī jiān làn làn huā xuě   fēng gāo hán chuī zhé biàn 便 chí àn qióng bēi   hái lèi qīng tiān bái yín quē
bái yín quē   qiān wén   jiǔ zhōu hǎi yáo xiāng wàng   nián shí èr yuán quē   wéi yǒu chūn shí zuì lǎng
cóng bào bìng zhì yuán   shí jiǔ zēng yōu fán shí péng yóu shǎo huān   shuí gòng dào lín zhōng zūn
zhī jīn wán yuè liú jiāng   què xiōng xíng yóu chù xiāng shuǐ tiān qīng kǒu yún   shān xuě zhào luó yán shù
jiàn xīn cǎn shāng   tóu kàn yuè lián xiāng huà shān lǎo chuā   lóng mén liú shuǐ héng qiū shuāng
rén shēng guì yǒu   xiào zhé huā zhī quàn xíng jiǔ wèi bǐng zhú xiàng 西 yuán   gèng huí zūn chàng yáng liǔ