江亭晚眺

宋代 張紹文
登高便可豁雙明,吟外還能見物情。 南北盛衰關大數,英雄得失總虛名。 莫雲千里鄉心遠,寒雁一聲秋意清。 江上白鷗應笑我,等閒虛負水邊盟。
dēng gāo biàn 便 huō shuāng míng   yín wài hái néng jiàn qíng  
nán běi shèng shuāi guān shù   yīng xióng shī zǒng míng  
yún qiān xiāng xīn yuǎn   hán yàn shēng qiū qīng  
jiāng shàng bái ōu yīng xiào   děng xián shuǐ biān méng