郊園避暑

宋代 林逋
柴門鮮人事,氛垢頗相忘。 愛彼林間靜,復茲池上涼。 托心時散帙,遲客復攜觴。 況有陶籬趣,歸禽語夕陽。
chái mén xiān rén shì   fēn gòu xiāng wàng
ài lín jiān jìng   chí shàng liáng
tuō xīn shí sàn zhì   chí xié shāng
kuàng yǒu táo   guī qín yáng