寄櫟園少司農兼送雪客歸金陵

清代 汪懋麟
讀畫高樓幾千尺,樓陰下枕清溪碧。面揖南朝無數山,四時雲氣生虛白。 先生捲簾樓上頭,獨立看山自朝夕。平生好詩兼好畫,尤愛圖書與金石。 購買不惜傾家貲,儘是前人好手跡。山川患難不肯離,始信先生有真癖。 早年事業多恢奇,許身管葛千人辟。已樹羊祜山頭碑,再掌蕭何府中籍。 豈意青蠅飛滿眼,遂教白髮垂過額。匹馬來看岱嶽雲,一官又返鐘山宅。 風濤宦海理有之,何用呶呶罵門客。有書可讀詩可吟,萬事徒勞掛胸膈。 人生甲子休浪過,如此朱顏亦堪惜。世情翻覆原轉環,況復長安事如弈。 我別先生江水頭,相逢令子燕山陌。執手問訊何所為,卻道高懷勝疇昔。 雄夸酒賦老益神,傲兀林泉意多適。側耳令我發狂叫,自顧胡為苦偪窄。 此身一陷泥溝間,巢鷇何能奮毛翮。君歸道我語家尊,行路崎嶇半蜂螫。 心有㦷氣口直言,那怪騰軒遭貶斥。不如且酌春江萬斛水,高築糟丘釀仙液。 好待吾徒醉百場,千秋萬世名何益。
huà gāo lóu qiān chǐ   lóu yīn xià zhěn qīng miàn nán cháo shù shān   shí yún shēng bái
xiān sheng juàn lián lóu shàng tou   kàn shān zhāo píng shēng hǎo shī jiān hǎo huà   yóu ài shū jīn shí
gòu mǎi qīng jiā   jìn shì qián rén hǎo shǒu shān chuān huàn nàn kěn   shǐ xìn xiān sheng yǒu zhēn
zǎo nián shì duō huī   shēn guǎn qiān rén shù yáng shān tóu bēi   zài zhǎng xiāo zhōng
qīng yíng fēi mǎn 滿 yǎn   suì jiào bái chuí guò é lái kàn dài yuè yún   guān yòu fǎn zhōng shān zhái
fēng tāo huàn hǎi yǒu zhī   yòng náo náo mén yǒu shū shī yín   wàn shì láo guà xiōng
rén shēng jiǎ xiū làng guò   zhū yán kān shì qíng fān yuán zhuǎn huán   kuàng cháng ān shì
bié xiān sheng jiāng shuǐ tóu   xiāng féng lìng yān shān zhí shǒu wèn xùn suǒ wéi   què dào gāo huái shèng chóu
xióng kuā jiǔ lǎo shén   ào lín quán duō shì ěr lìng kuáng jiào   wéi zhǎi
shēn xiàn gōu jiān   cháo kòu néng fèn máo jūn guī dào jiā zūn   xíng bàn fēng zhē
xīn yǒu yǒng kǒu zhí yán   guài téng xuān zāo biǎn chì qiě zhuó chūn jiāng wàn shuǐ   gāo zhù zāo qiū niàng xiān
hǎo dài zuì bǎi chǎng   qiān qiū wàn shì míng