寄滿子權二首

宋代 王令
窗前午枕夢忘還,門外清風晝掩關。 天下誰當千古後,床頭自笑六經閒。 能將道系窮通里,安用身居進退間。 自愧公心猶有蔽,清時無日不思山。
chuāng qián zhěn mèng wàng hái   mén wài qīng fēng zhòu yǎn guān  
tiān xià shuí dāng qiān hòu   chuáng tóu xiào liù jīng xián  
néng jiāng dào qióng tōng   ān yòng shēn jìn tuì 退 jiān  
kuì gōng xīn yóu yǒu   qīng shí shān