敬和老人青梅

宋代 洪咨夔
雪水迎風細作鱗,青青又是故園春。 只知和鼎非凡子,豈料升盤有苦人。 還我核來機轉熟,寄渠花去意猶新。 側生底事搖車頰,空作漁陽一點顰。
xuě shuǐ yíng fēng zuò lín   qīng qīng yòu shì yuán chūn  
zhǐ zhī dǐng fēi fán   liào shēng pán yǒu rén  
hái lái zhuǎn shú   huā yóu xīn  
shēng shì yáo chē jiá   kōng zuò yáng diǎn pín