靜坐吟 其一

明代 高攀龍
靜坐非元非是禪,須知吾道本於天。直心來自降衷後,浩氣觀於未發前。 但有平常為究竟,更無元妙可窮研。一朝忽顯真頭面,方信誠明本自然。
jìng zuò fēi yuán fēi shì chán   zhī dào běn tiān zhí xīn lái jiàng zhōng hòu hào   guān wèi qián    
dàn yǒu píng cháng wèi jiū jìng   gèng yuán miào qióng yán zhāo xiǎn zhēn tóu miàn fāng   xìn chéng míng běn rán