金太子允恭唐人馬

元代 劉因
道人神駿心所憐,天人龍種畫亦然。房星流光忽當眼,徑欲攬轡秋風前。 漢家金粟幾蒼煙,江都筆勢猶翩翩。東丹獵騎自豪貴,風氣惜有遼東偏。 天人秀髮長白山,畫圖省識開元年。金源馬坊全盛日,四十萬匹如秦川。 天教劫火留此幅,玉花浮動青連錢。英靈無汗石馬復,悲鳴真似泣金仙。 只今回首望甘泉,汾水繁華雁影邊。奇探竟隨轍跡盡,兀坐宛在驊騮先。 人間若有穆天子,我詩當作祈招篇。
dào rén shén jùn 駿 xīn suǒ lián   tiān rén lóng zhǒng huà rán fáng xīng liú guāng dāng yǎn   jìng lǎn pèi qiū fēng qián
hàn jiā jīn cāng yān   jiāng shì yóu piān piān dōng dān liè háo guì   fēng yǒu liáo dōng piān
tiān rén xiù cháng bái shān   huà shěng shí kāi yuán nián jīn yuán fāng quán shèng   shí wàn qín chuān
tiān jiào jié huǒ liú   huā dòng qīng lián qián yīng líng hàn shí   bēi míng zhēn jīn xiān
zhī jīn huí shǒu wàng gān quán   fén shuǐ fán huá yàn yǐng biān tàn jìng suí zhé jǐn   zuò wǎn zài huá liú xiān
rén jiān ruò yǒu tiān   shī dàng zuò zhāo piān