久旱新歲乃雨

宋代 洪邁
高田土可籭,下田不受犁。 遺蝗憂插啄,裝飾品乃麥未齊。 赤小孩子天自憐,溝壑忍見擠。 雨逐新歲來,停雲忽淒淒。 莫辭三日霖,為作一尺泥。 汪汪既沒膝,灩灩仍拍堤。 漸看蓑笠出,笑語喧畛畦。 我欲與寓目,父老同攀躋。 此身群萬生,擾擾舞瓮雞。 曾亦無幾求,脫粟配羹藜。 永言故隴耕,老眼路淒迷。 好收斂手版,鋤耰歸自攜。
gāo tián   xià tián shòu  
huáng yōu chā zhuó   zhuāng shì pǐn nǎi mài wèi  
chì xiǎo hái zi tiān lián   gōu rěn jiàn  
zhú xīn suì lái   tíng yún  
sān lín   wéi zuò chǐ  
wāng wāng méi   yàn yàn réng pāi  
jiàn kàn suō chū   xiào xuān zhěn  
  lǎo tóng pān  
shēn qún wàn shēng   rǎo rǎo wèng  
céng qiú   tuō pèi gēng  
yǒng yán lǒng gēng   lǎo yǎn  
hǎo shōu liǎn shǒu bǎn   chú yōu guī xié