九月九 其四

宋代 徐積
桓家賓客正尋山,劉子藏身盡日閒。忽為著書驚晚節,更因把菊覺衰顏。 白衣來緩思沽酒,繡嶺登高夢入關。最好蓮華峰上路,藤條葛蔓手齊攀。
huán jiā bīn zhèng xún shān   liú zi cáng shēn jìn xián wèi zhù shū jīng wǎn jié gèng   yīn jué shuāi yán    
bái lái huǎn jiǔ   xiù lǐng dēng gāo mèng guān zuì hǎo lián huá fēng shàng téng   tiáo màn shǒu pān