客杭思李常伯滿粹翁及衡父子權因寄此

宋代 王令
始予既迂疏,城郭非所樂。 聞吳富山水,思往頗計校。 脫身東南來,見實與聞效。 吳之山稜棱,吳水清不撓。 豈無適之徑,以可泳以棹。 而獨何為然,反門自閒罩。 念我西北州,數子吳莫較。 正心醇無醨,粹行瑩不皰。 遞言張聖賢。賡口唱弟孝。 大非友宜當,實可師而效。 我愚不敢望,時以管覘豹。 進如暗赴明,退必丑厭貌。 自恥以別白,疾匝天地趠。 坐思朝成痴,夢遇夜不覺。 山水雖素喜,實不如誨教。 鳴呼何時歸,作詩以自鬧。
shǐ shū   chéng guō fēi suǒ  
wén shān shuǐ   wǎng jiào  
tuō shēn dōng nán lái   jiàn shí wén xiào  
zhī shān léng léng   shuǐ qīng náo  
shì zhī jìng   yǒng zhào  
ér wéi rán   fǎn mén xián zhào  
niàn 西 běi zhōu   shù zi jiào  
zhèng xīn chún   cuì xíng yíng pào  
yán zhāng shèng xián gēng kǒu chàng xiào    
fēi yǒu dāng   shí shī ér xiào  
gǎn wàng   shí guǎn chān bào  
jìn àn míng   tuì 退 chǒu yàn mào  
chǐ bié bái   tiān chuò  
zuò cháo chéng chī   mèng jué  
shān shuǐ suī   shí huì jiào  
míng shí guī   zuò shī nào