哭補闕亡友綦毋學士

唐代 王灣
明代資多士,儒林得異才。書從金殿出,人向玉墀來。 詞學張平子,風儀褚彥回。崇儀希上德,近侍接元台。 曩契心期早,今游宴賞陪。屢遷君擢桂,分尉我從梅。 忽遇乘軺客,雲傾構廈材。泣為洹水化,嘆作泰山頹。 冀善初將慰,尋言半始猜。位聯情易感,交密痛難裁。 遠日寒旌暗,長風古挽哀。寰中無舊業,行處有新苔。 反哭魂猶寄,終喪子尚孩。葬田門吏給,墳木路人栽。 遽泄悲成往,俄傳寵令回。玄經貽石室,朱紱耀泉台。 地古春長閉,天明夜不開。登山一臨哭,揮淚滿蒿萊。
míng dài duō shì   lín cái shū cóng jīn diàn 殿 chū   rén xiàng chí lái
xué zhāng píng zi   fēng chǔ yàn huí chóng shàng   jìn shì jiē yuán tái
nǎng xīn zǎo   jīn yóu yàn shǎng péi qiān jūn zhuó guì   fēn wèi cóng méi
chéng yáo   yún qīng gòu shà cái wèi huán shuǐ huà   tàn zuò tài shān tuí
shàn chū jiāng wèi   xún yán bàn shǐ cāi wèi lián qíng gǎn   jiāo tòng nán cái
yuǎn hán jīng àn   cháng fēng wǎn āi huán zhōng jiù   xíng chǔ yǒu xīn tái
fǎn hún yóu   zhōng sàng zi shàng hái zàng tián mén gěi   fén rén zāi
xiè bēi chéng wǎng   é chuán chǒng lìng huí xuán jīng shí shì   zhū yào 耀 quán tái
chūn zhǎng   tiān míng kāi dēng shān lín   huī lèi mǎn 滿 hāo lái