哭門人潘幼韓 其二

明代 陳邦彥
片土能埋玉,懸河易染衣。不堪論宅相,何以慰慈闈。 身豈乘箕去,魂疑化鶴飛。三生如不昧,重向舊庭歸。
piàn néng mái   xuán rǎn kān lùn zhái xiāng   wèi wéi    
shēn chéng   hún huà fēi sān shēng mèi zhòng   xiàng jiù tíng guī