哭吳桐亭舅氏

宋代 章甫
天際雪霏白,山頭草斷青。驚聞山下石,痛矣隕文星。 舅氏少寒素,苦學夜聚螢。學成名下士,才高德亦馨。 及鋒而一試,便已發新硎。獻策醇且茂,董賈對漢廷。 胸羅廿一史,手次十三經。世稱真儒者,為後學典型。 大業應壽世,長保此真形。胡年六十六,竟把程門扃。 愁云何渺渺,悲風何泠泠。昨捧天書至,乃是緋衣靈。 遂從天使去,騎鶴上帝庭。也知玉樓竣,召記不教停。 其如奇字奧,何處問元亭。後生失仰止,哭對舊書欞。 曰先生歸也,哀逝不堪聽。始信心喪者,倍愴思舊銘。 先君同硯席,約計五十齡。相期扶大雅,岳峙與淵渟。 我亦弟子痛,兼淚渭陽零。而且兒曹輩,小叩受寸筳。 嗚呼恩義重,西州即東溟。淒絕策馬慟,莫教醉後醒。
tiān xuě fēi bái   shān tóu cǎo duàn qīng jīng wén shān xià shí   tòng yǔn wén xīng
jiù shì shǎo hán   xué yíng xué chéng míng xià shì   cái gāo xīn
fēng ér shì   biàn 便 xīn xíng xiàn chún qiě mào   dǒng jiǎ duì hàn tíng
xiōng luó niàn 廿 shǐ   shǒu shí sān jīng shì chēng zhēn zhě   wèi hòu xué diǎn xíng
yīng shòu shì   zhǎng bǎo zhēn xíng nián liù shí liù   jìng chéng mén jiōng
chóu yún miǎo miǎo   bēi fēng líng líng zuó pěng tiān shū zhì   nǎi shì fēi líng
suì cóng tiān shǐ 使   shàng tíng zhī lóu jùn   zhào jiào tíng
ào   chǔ wèn yuán tíng hòu shēng shī yǎng zhǐ   duì jiù shū líng
yuē xiān sheng guī   āi shì kān tīng shǐ xìn xīn sàng zhě   bèi chuàng jiù míng
xiān jūn tóng yàn   yuē shí líng xiāng   yuè zhì yuān tíng
tòng   jiān lèi wèi yáng líng ér qiě ér cáo bèi   xiǎo kòu shòu cùn tíng
ēn zhòng   西 zhōu dōng míng jué tòng   jiào zuì hòu xǐng