苦吟

宋代 楊萬里
蟻無秋衣雁有裘,霜天謀食各自愁。雁聲寒死叫不歇,蟻膝凍僵行復休。 先生苦吟日色晚,老鈴來催吃朝飯。小兒誦書呼不來,案頭冷卻黃齏面。
qiū yàn yǒu qiú   shuāng tiān móu shí chóu yàn shēng hán jiào xiē   dòng jiāng xíng xiū    
xiān sheng yín wǎn   lǎo líng lái cuī chī cháo fàn xiǎo ér sòng shū lái àn   tóu lěng què huáng miàn