酹江月/念奴嬌

宋代 黃升
西風解事,為人間、洗盡三庚煩暑。一枕新涼宜客夢,飛入藕花深處。冰雪襟懷,琉璃世界,夜氣清如許。剗然長嘯,起來秋滿庭戶。 應笑楚客才高,蘭成愁悴,遺恨傳千古。作賦吟詩空自好,不直一杯秋露。淡月闌干,微雲河漢,耿耿天催曙。此情誰會,梧桐葉上疏雨。
西 fēng jiě shì   wéi rén jiān jǐn sān gēng fán shǔ zhěn xīn liáng mèng   fēi ǒu huā shēn chù bīng xuě jīn huái   liú li shì jiè   qīng chǎn rán cháng xiào   lai qiū mǎn 滿 tíng
yīng xiào chǔ cái gāo   lán chéng chóu cuì   hèn chuán qiān zuò yín shī kōng hào   zhí bēi qiū dàn yuè lán gān   wēi yún hàn   gěng gěng tiān cuī shǔ qíng shuí huì   tóng shàng shū