立秋後十日夜坐

明代 李寄
便覺秋無賴,偏憐雨及晨。數蟲聲對客,一葉落驚人。 藥力圖心睡,□□報句新。詩成吟且笑,我有筆端春。
biàn 便 jué qiū lài   piān lián chén shù chóng shēng duì   luò jīng rén
yào xīn shuì       bào xīn shī chéng yín qiě xiào   yǒu duān chūn