劉孺人輓詩

宋代 葉適
嗃嗃當年女手縫,一家從此更雍雍。 性安於善行無跡,兒自為銘筆有蹤。 聞說湖清見龍首,還疑墓長羃雲峰。 哀情變化何級極,留澤凌霄絳繞松。
dāng nián shǒu féng   jiā cóng gèng yōng yōng  
xìng ān shàn xíng   ér wèi míng yǒu zōng  
wén shuō qīng jiàn lóng shǒu   hái zhǎng yún fēng  
āi qíng biàn huà   liú líng xiāo jiàng rào sōng