柳梢青(山林堂席上以主人之意解嘲)

宋代 曾覿
品雅風流,端端正正,堪人憐惜。因甚新來,眉兒不展,愁情如織。 倡條冶葉無情,猶為他、千思萬憶。據恁當初,真心實意,如何虧得。
pǐn fēng liú   duān duān zhèng zhèng   kān rén lián yīn shén xīn lái   méi ér zhǎn   chóu qíng zhī
chāng tiáo qíng   yóu wèi qiān wàn nèn dāng chū   zhēn xīn shí   kuī de