柳枝辭九首

唐代 成彥雄
輕籠小徑近誰家,玉馬追風翠影斜。 愛把長條惱公子,惹他頭上海棠花。 鵝黃剪出小花鈿,綴上芳枝色轉鮮。 飲散無人收拾得,月明階下伴鞦韆。 東君愛惜與先春,草澤無人處也新。 委囑露華並細雨,莫教遲日惹風塵。 句踐初迎西子年,琉璃為帚掃溪煙。 至今不改當時色,留與王孫系酒船。 綠楊移傍小亭栽,便擁穠煙撥不開。 誰把金刀為刪掠,放教明月入窗來。 遠接關河高接雲,雨餘洗出半天津。 牡丹不用相輕薄,自有清陰覆得人。 掩映鶯花媚有餘,風流才調比應無。 朝朝奉御臨池上,不羨青松拜大夫。 王孫宴罷曲江池,折取春光伴醉歸。 怪得美人爭鬥乞,要他穠翠染羅衣。 殘照林梢裊數枝,能招醉客上金堤。 馬嬌如練纓如火,瑟瑟陰中步步嘶。
qīng lóng xiǎo jìng jìn shuí jiā   zhuī fēng cuì yǐng xié
ài cháng tiáo nǎo gōng   tóu shàng hǎi táng huā
é huáng jiǎn chū xiǎo huā diàn   zhuì shàng fāng zhī zhuǎn xiān
yǐn sàn rén shōu shí   yuè míng jiē xià bàn qiū qiān
dōng jūn ài xiān chūn   cǎo rén chù xīn
wěi zhǔ huá bìng   jiào chí fēng chén
jiàn chū yíng 西 nián   liú li wèi zhǒu sǎo yān
zhì jīn gǎi dāng shí   liú wáng sūn jiǔ chuán
yáng bàng xiǎo tíng zāi   biàn 便 yōng nóng yān kāi
shuí jīn dāo wèi shān lüě   fàng jiào míng yuè chuāng lái
yuǎn jiē guān gāo jiē yún   chū bàn tiān jīn
dan yòng xiāng qīng   yǒu qīng yīn rén
yǎn yìng yīng huā mèi yǒu   fēng liú cái diào 調 yīng
zhāo zhāo fèng lín chí shàng   xiàn qīng sōng bài dài
wáng sūn yàn jiāng chí   zhé chūn guāng bàn zuì guī
guài de měi rén zhēng dòu   yào nóng cuì rǎn luó
cán zhào lín shāo niǎo shù zhī   néng zhāo zuì shàng jīn
jiāo liàn yīng huǒ   yīn zhōng