龍興雙樹

宋代 王令
春城花草窮朱殷,俗兒趁走腳欲穿。 閒來無悰喜自適,時到雙樹為奇觀。 莊如天官植幢蓋,毅若壯士蒼衣冠。 老枝叉芽忽並出,似欲併力擎青天。 靈根深盤不可究,疑與地軸相拘攣。 不知培栽竟誰手,而又始植為何年。 行捫步遶不可問,但見茂色連雲煙。 東風牽人少游此,佛屋日日重門關。 雖有大蔭人不及,於此尤得志士憐。 束蒿為楹樗為柱,居者略不憂其顛。 乃令遺材抱美植,不得總載桷與椽。 高堂傾欹未支柱,匠者日亦經其邊。 不思大幹有強用,反以斧鈍難其堅。 吁今誰是愛材者,定知惜此雙樹篇。
chūn chéng huā cǎo qióng zhū yān   ér chèn zǒu jiǎo chuān 穿  
xián lái cóng shì   shí dào shuāng shù wèi guān  
zhuāng tiān guān zhí zhuàng gài   ruò zhuàng shì cāng guān  
lǎo zhī chā bìng chū   shì bìng qíng qīng tiān  
líng gēn shēn pán jiū   zhóu xiāng luán  
zhī péi zāi jìng shuí shǒu   ér yòu shǐ zhí wèi nián  
xíng mén rào wèn   dàn jiàn mào lián yún yān  
dōng fēng qiān rén shǎo yóu   chóng mén guān  
suī yǒu yīn rén   yóu zhì shì lián  
shù hāo wèi yíng chū wèi zhù   zhě lüè yōu diān  
nǎi lìng cái bào měi zhí   zǒng zài jué chuán  
gāo táng qīng wèi zhī zhù   jiàng zhě jīng biān  
gàn yǒu qiáng yòng   fǎn dùn nán jiān  
jīn shuí shì ài cái zhě   dìng zhī shuāng shù piān