旅館秋思

唐代 於濆
旅館坐孤寂,出門成苦吟。何事覺歸晚,黃花秋意深。 寒蝶戀衰草,軫我離鄉心。更見庭前樹,南枝巢宿禽。
guǎn zuò   chū mén chéng yín shì jué guī wǎn   huáng huā qiū shēn
hán dié liàn shuāi cǎo   zhěn xiāng xīn gèng jiàn tíng qián shù   nán zhī cháo 宿 qín