滿江紅 代王夫人作

宋代 文天祥
試問琵琶,胡沙外、怎生風色。最苦是、姚黃一朵,移根仙闕。王母歡闌瓊宴罷,仙人淚滿金盤側。聽行宮、半夜雨淋鈴,聲聲歇。彩雲散,香塵滅。銅駝恨,那堪說。想男兒慷慨,嚼穿齦血。回首昭陽離落日,傷心銅雀迎秋月。算妾身、不願似天家,金甌缺。
shì wèn pa   shā wài zěn shēng fēng zuì shì yáo huáng duǒ   gēn xiān quē wáng huān lán qióng yàn   xiān rén lèi mǎn 滿 jīn pán tīng xíng gōng bàn lín líng   shēng shēng xiē cǎi yún sàn   xiāng chén miè tóng tuó hèn   kān shuō xiǎng nán ér kāng kǎi   jiáo chuān 穿 yín xuè huí shǒu zhāo yáng luò   shāng xīn tóng què yíng qiū yuè suàn qiè shēn yuàn shì tiān jie   jīn ōu quē