滿江紅 詠雪

金朝 李俊民
漠漠愁陰,銀界曉、浩然一色。誰剪水、就中撩亂,燕山如席。 天若有情天也老,高山底事頭先白。甚教人、錯恨五更風,花狼藉。 寒欲退,劉叉筆。深欲歿,韋郎膝。問何如江上,孤舟蓑笠。 君不見、過門多惡客,等閒踏破瓊瑤跡。便粗豪、下馬坐人床,尋歡伯。
chóu yīn   yín jiè xiǎo hào rán shuí jiǎn shuǐ jiù zhōng liáo luàn   yān shān
tiān ruò yǒu qíng tiān lǎo   gāo shān shì tóu xiān bái shén jiào rén cuò hèn gēng fēng   huā láng
hán tuì 退   liú chā shēn 歿   wéi láng wèn jiāng shàng   zhōu suō
jūn jiàn guò mén duō è   děng xián qióng yáo biàn 便 háo xià zuò rén chuáng   xún huān