滿江紅 有感

清代 徐燦
亂後家山,意中愁緒真難說。春將去、冰台初長,綺錢重疊。 爐燼水沉猶倦起,小窗依約雲和月。嘆人生、爭似水中蓮,心同結。 離別淚,盈盈血。流不盡,波添咽。見鴻歸陣陣,幾增淒切。 翠黛每從青鏡減,黃金時向床頭缺。問今春、曾夢到鄉關,驚鶗鴂。
luàn hòu jiā shān   zhōng chóu zhēn nán shuō chūn jiāng bīng tái chū zhǎng qián   chóng dié      
jìn shuǐ chén yóu juàn   xiǎo chuāng yuē yún yuè tàn rén shēng zhēng shuǐ zhōng lián xīn tóng   jié      
bié lèi   yíng yíng xuè liú jìn   tiān yàn jiàn hóng guī zhèn zhèn zēng   qiè      
cuì dài měi cóng qīng jìng jiǎn   huáng jīn shí xiàng chuáng tóu quē wèn jīn chūn céng mèng dào xiāng guān jīng   jué