滿庭芳

宋代 向子諲
月窟蟠根,雲岩分種,絕知不是塵凡。琉璃剪葉,金粟綴花繁。黃菊周旋避舍,友蘭蕙、羞殺山樊。清香遠,秋風十里,鼻觀已先參。 酒闌。聽我語,平生半是,江北江南。經行處、無窮綠水青山。常被此花相惱,思共老、結屋中間。不因爾,薌林底事,遊戲到人寰。
yuè pán gēn   yún yán fēn zhǒng   jué zhī shì chén fán liú li jiǎn   jīn zhuì huā fán huáng zhōu xuán shè   yǒu lán huì xiū shā shān fán qīng xiāng yuǎn   qiū fēng shí   guān xiān cān
jiǔ lán tīng   píng shēng bàn shì   jiāng běi jiāng nán jīng xíng chǔ qióng shuǐ qīng shān cháng bèi huā xiāng nǎo   gòng lǎo jié zhōng jiān yīn ěr   xiāng lín shì   yóu dào rén huán