梅花七律 其十九

宋代 張道洽
越疏越澹越幽奇,最是精神與月宜。殘雪軒窗看到曉,冷煙籬落立移時。 寄將水驛傳千里,折得寒檐第幾枝。只為花清詩自別,此花之外更無詩。
yuè shū yuè dàn yuè yōu   zuì shì jīng shén yuè cán xuě xuān chuāng kàn dào xiǎo lěng   yān luò shí    
jiāng shuǐ chuán qiān   zhé hán yán zhī zhǐ wèi huā qīng shī bié   huā zhī wài gèng shī