梅花引為林逸人賦

明代 王恭
北風吹霜百草折,官舍人家梅盡發。橫枝放暖天為香,亂蕊凝寒雪逾潔。 今古何人解愛梅,繁花空自雪中開。愁雲夜掩凌風觀,蔓草秋生卻月台。 風流獨數巢居閣,門閉孤山老雙鶴。不轉胡姬笛里生,寧隨漢女宮中落。 君向林間住日長,相逢花底未渠央。最宜明月照行旆,不憤飛花落酒觴。 酒邊花下堪留客,回首東風拂行跡。明月扁舟歸去來,故園亦有凌霜柏。
běi fēng chuī shuāng bǎi cǎo zhé   guān shè rén jiā méi jǐn héng zhī fàng nuǎn tiān wèi xiāng   luàn ruǐ níng hán xuě jié
jīn rén jiě ài méi   fán huā kōng xuě zhōng kāi chóu yún yǎn líng fēng guān   màn cǎo qiū shēng què yuè tái
fēng liú shù cháo   mén shān lǎo shuāng zhuǎn shēng   níng suí hàn gōng zhōng luò
jūn xiàng lín jiān zhù zhǎng   xiāng féng huā wèi yāng zuì míng yuè zhào xíng pèi   fèn fēi huā luò jiǔ shāng
jiǔ biān huā xià kān liú   huí shǒu dōng fēng xíng míng yuè piān zhōu guī lái   yuán yǒu líng shuāng bǎi