驀山溪 和子文韻

宋代 蔡松年
人生寄耳,幾許寒仍暑。東晉舊風流,嘆此道、雖存如縷。黃塵堆里,玉樹照光風,閒命駕,小開樽,林下歌奇語。蕭閒老計,只有梅千樹。明秀一峰寒,醉時眠、冷雲幽處。君如早退,端可張吾軍,唯莫遣,俗兒知,減卻歡中趣。
rén shēng ěr   hán réng shǔ dōng jìn jiù fēng liú   tàn dào suī cún huáng chén duī   shù zhào guāng fēng   xián mìng jià   xiǎo kāi zūn   lín xià xiāo xián lǎo   zhǐ yǒu méi qiān shù míng xiù fēng hán   zuì shí mián lěng yún yōu chù jūn zǎo tuì 退   duān zhāng jūn   wéi qiǎn   ér zhī   jiǎn què huān zhōng