摸魚兒(壬子初度)

宋代 李曾伯
對垂弧、引觴一笑,淒涼薄分天賦。丁年馳騖弓刀後,報國孤忠自許。堪嘆處。今老矣,強顏猶踵邯鄲步。安能遠舉。謾目送征鴻,夢勞胡蝶,無計便歸去。 清閒祿,舊說天公靳予。何時松菊村墅。生非燕頷鳶肩相,豈是觚稜鵷鷺。收拾取。休直似、文淵定遠空懷土。阿戎可語。待乞得身還,屏伊世累,甘受作詩苦。
duì chuí yǐn shāng xiào   liáng báo fēn tiān dīng nián chí gōng dāo hòu   bào guó zhōng kān tàn chù jīn lǎo   qiǎng yán yóu zhǒng hán dān ān néng yuǎn mán sòng zhēng hóng   mèng láo dié   biàn 便 guī
qīng xián 祿   jiù shuō tiān gōng jìn shí sōng cūn shù shēng fēi yàn hàn yuān jiān xiāng   shì léng yuān shōu shí xiū zhí wén yuān dìng yuǎn kōng huái ā róng dài shēn hái   píng shì lèi   gān shòu zuò shī