暮雪

宋代 梅堯臣
暮雪止復落,暗積如避人。 平明視庭中,物物各已新。 草木一變妍,枯槁忘其真。 隨風來無跡,高下得以均。 採薇歌卒章,霏霏沾車輪。 今豈無是作,勞苦不足陳。
xuě zhǐ luò   àn rén  
píng míng shì tíng zhōng   xīn  
cǎo biàn yán   gǎo wàng zhēn  
suí fēng lái   gāo xià de jūn  
cǎi wēi zhāng   fēi fēi zhān chē lún  
jīn shì zuò   láo chén